Tôi là thiên kim giả của một gia tộc hào môn. Sau khi thiên kim thật trở về, cô ta ngày nào cũng diễn màn kịch chị em thắm thiết với tôi, nhưng quay lưng lại đã rơi nước mắt trước mặt bố mẹ, nói rằng tôi gh/ét bỏ cô ta từ quê lên. Tôi tức không chịu nổi, tiện tay thêm muối vào sữa của cô ta. Cô ta cũng đáp lễ bằng cách c/ắt nát hàng trăm chiếc váy dạ hội của tôi. Hai chúng tôi đấu đ/á ngầm suốt nửa năm trời, chỉ mong đối phương mau chóng cút khỏi cái nhà này. Cho đến buổi tiệc sinh nhật của tôi, bạn trai tôi là Chu Diên cùng cô bạn thân chơi trò chuyền rư/ợu bằng miệng. Tôi tức gi/ận t/át mỗi người một cái, kết quả bị đ/á g/ãy xươ/ng sườn. Chu Diên túm tóc tôi, vừa ngậm điếu th/uốc ngân nga hát một cách thờ ơ, vừa đ/ập đầu tôi xuống đất. "Còn diễn vai tiểu thư đài các à, đồ hàng giả." Cô bạn thân đứng trước mặt tôi, cười tươi rói. "Dập đầu cho tao 10 cái, chuyện này mới coi như bỏ qua." Tôi cầu c/ứu nhìn về phía anh trai, anh ta lắc lắc ly rư/ợu vang, nhàn nhạt lên tiếng: "Vãn Ninh, hiểu chuyện một chút, thân phận hiện tại của em không đắc tội nổi bất kỳ ai ở đây đâu." Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất, thiên kim thật dẫn theo hàng trăm vệ sĩ bao vây toàn bộ đại sảnh.