Trong lúc tôi đi công tác nước ngoài, gia đình vị hôn thê đã dẫn theo đội thi công đổ bộ lên hòn đảo tư nhân đứng tên tôi. Mẹ vợ tương lai đăng một đoạn video vào nhóm gia đình, hậu cảnh là mặt biển xanh biếc cùng bãi cát trắng: 【Tin vui! Đã chốt xong địa điểm tổ chức đám cưới cho con trai út!】【Rặng san hô ngoài bãi biển vướng víu quá, mai cho n/ổ tung để làm bãi đỗ xe!】 Cô em vợ tương lai cũng nhanh chóng đăng một đoạn giới thiệu trên nền tảng video ngắn: 【Mọi người ơi! Hóa ra vị hôn phu của chị gái tôi lại sở hữu một hòn đảo tư nhân!】【Ngày mai tôi sẽ livestream cảnh cải tạo hiện trường, ch/ặt cây dựng rạp, n/ổ mìn phá đ/á, tổ chức một đám cưới triệu đô trên đảo cho em trai tôi!】 Xem xong, tôi suýt thì bóp nát điện thoại, lập tức gọi cho vị hôn thê Tô Mộng Ảnh: “Cô đi/ên rồi phải không? Bảo họ rút quân ngay lập tức!” Giọng Tô Mộng Ảnh nhẹ tênh: “Anh yêu, anh hẹp hòi quá đấy, người một nhà mượn chỗ tổ chức đám cưới thì có sao đâu?” “Đảo đó bình thường anh cũng có ở đâu, để không thì cũng là để không mà?” “Chuyện em trai tôi kết hôn mà anh còn không chịu giúp, sau này anh làm sao ngẩng đầu lên được ở nhà họ Tô chúng tôi?”