Làm quản gia ở nhà họ Cố được nửa năm, một ngày tôi nhận đến tám trăm lời mỉa mai từ đồng nghiệp. Biết sao được, người ta làm quản gia thì tinh thông tám thứ tiếng, quán xuyến mọi việc trong nhà, còn tôi làm quản gia thì ngủ nướng đến tận trưa, nhà họ Cố ăn yến sào là tôi cũng được uống canh sâm theo. Đồng nghiệp thi nhau cá cược xem ngày nào tôi bị đuổi cổ. Thế mà tôi không những không bị sa thải, lại còn được tăng lương ba lần, khiến họ tức đến mức đ/á tôi khỏi nhóm quản gia. Tôi chẳng chấp nhặt làm gì, dù sao tôi cũng là người thừa kế duy nhất của một tập đoàn tài phiệt hàng đầu, vì trốn tránh chuyện cha mẹ ép hôn nên mới chạy đến đây làm quản gia. Vốn định trốn đến khi gia đình thôi thúc giục thì sẽ quay về, ai ngờ ngày lành chưa hưởng được bao lâu thì nhà họ Cố đã gặp đại họa. Bí mật của Tập đoàn Cố thị vô tình bị rò rỉ, đối mặt với khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng lên đến hàng chục tỷ. Gã tài phiệt mới nổi ở phố Wall, kẻ đứng sau gi/ật dây, đang ngồi trên ghế sofa huênh hoang: "Nhà họ Cố là cái thá gì? Sau lưng tao là tập đoàn tài phiệt hàng đầu thế giới đấy!" "Không trả nổi tiền à? Vậy hôm nay lấy mạng cả nhà chúng mày ra mà đền!" Cụ Cố tức gi/ận đến mức thổ huyết.