Được hào môn tìm về đã bảy năm, hệ thống lại hiện lên nhiệm vụ mới: 【Hiến tim cho đứa con nuôi mắc b/ệnh bạch cầu, phần thưởng: một mẩu xà phòng thừa.】 Tôi nằm trong căn phòng bảo mẫu tối tăm ẩm thấp, nhìn dòng chữ này mà suýt chút nữa hộc m/áu. Cuối cùng tôi cũng đến ngày phải móc tim móc phổi vì một người rồi sao? Nhưng tôi thật sự không hiểu tại sao hệ thống tôi trói buộc lại là loại chuyên bóc l/ột chủ nhân như vậy? Không làm thì bị xóa sổ, làm thì toàn nhận về đồ bỏ đi. Bảy năm rồi, ở cái hào môn nát này, tôi từng đỡ đạn cho kẻ b/ắt c/óc, từng hiến tủy, từng chịu vô số lần gia pháp thay cho gã thiếu gia giả trà xanh kia. Chuyện tôi đổ m/áu gánh tai ương cho cả nhà bao năm nay chẳng ai hay biết, còn cái danh tr/ộm đồ, đẩy người xuống lầu, tôi còn chưa kịp nghĩ tới thì đã bị đổ hết lên đầu. Nhiệm vụ trừu tượng thì tôi nhịn, đằng này phần thưởng cũng toàn là rác rưởi. Miếng băng cá nhân dính bùn, tờ quảng cáo hết hạn ba năm, giẻ lau bẩn, cái cốc vỡ, đoạn dây thừng c/ụt. Lần vô lý nhất là khi tôi quỳ giữa trời tuyết một ngày một đêm để tìm th/uốc cho chị gái, phần thưởng nhận được lại là một cái vỏ lon nước ngọt bị giẫm bẹp.