Là một bác lao công mờ nhạt nhất trong ngân hàng đầu tư hàng đầu tại khu trung tâm thương mại (CBD), công việc hằng ngày của tôi chỉ là đổ rác và lau kính. Tôi bị những tinh anh khoác trên mình bộ âu phục cao cấp sai khiến hết lần này đến lần khác. Mọi người chỉ biết tôi không có học thức, đến cả bảng tính điện tử cũng không biết đọc. Thực ra không phải tôi không biết, mà là tôi thấy chướng mắt. Kiếp trước, tôi là "vua b/án khống" khiến giới tài chính hải ngoại phải kinh h/ồn bạt vía, chỉ cần gõ phím là có thể khiến một quốc gia phá sản. Sau khi trọng sinh, tôi chỉ muốn bảo vệ thị lực và thỏa mãn b/ệnh sạch sẽ của mình. Mỗi ngày lau cửa sổ xong, tôi lại tiện thể thưởng ngoạn phong cảnh toàn cảnh của khu CBD cảng thị. Thế nhưng ngày vui chẳng tày gang, công ty bị các dòng vốn quốc tế nhắm vào tấn công á/c ý. Quỹ cốt lõi sụp đổ trên diện rộng, mấy tay môi giới lo lắng đến mức ôm đầu khóc nức nở tại chỗ ngồi. Nữ giám đốc r/un r/ẩy, quỵ xuống trước màn hình lớn. "Xong rồi... một trăm tỷ, tiêu tan hết rồi..." Tôi thở dài, dựng cây lau nhà vào góc tường. Coi như nể tình công ty ngày nào cũng phát đồ ăn vặt cho tôi, tôi bước tới trước máy tính của tay môi giới trưởng.