Tại buổi tổng duyệt cho ngày lễ thiếu nhi, Tiền Vũ Hiên cùng lớp bỗng túm ch/ặt lấy chiếc nơ cổ của ta. “Chính là hắn! Chính là đứa con hoang này!” Phía sau hắn là một nam tử trưởng thành, nghe đâu là vị hôn phu của tiểu di nương ta. Hắn ngồi xổm xuống, bóp lấy mặt ta, nụ cười vô cùng dịu dàng, nhưng móng tay lại găm sâu vào da th!t. “Cha ngươi mỗi tháng đều nhận năm mươi vạn từ chỗ Lục Tư Diễn, đã ba năm ròng rồi.” “Tiểu bằng hữu, ngươi có biết cha ngươi là hạng người gì không?” Tiền Vũ Hiên lục trong túi sách ra một xấp ảnh chụp màn hình chuyển khoản, rải đầy khắp sân trường. “Ca ca ta đã nói, cha ngươi là kẻ ăn bám! Ngươi chính là đứa con của kẻ ăn bám!” Tống Cảnh Dục l/ột đôi giày da mới m/ua của ta ném vào thùng rác, lại tháo cả chiếc trâm cài nơ trên áo vest. “Những thứ này đều là tiền của vị hôn thê ta m/ua đúng không?” “Đồ tr/ộm cắp, không xứng để mặc.” Hắn sai Tiền Vũ Hiên vào lớp lấy một chiếc tạp dề cũ kỹ bẩn thỉu khoác lên người ta. Đám trẻ trong lớp vây lại xem. Có kẻ bắt đầu gọi ta là đứa trẻ hoang. Ta nắm ch/ặt chiếc tạp dề rá/ch nát kia, không kìm được mà thở dài một tiếng.