Trong vụ b/ắt c/óc, Bùi Thanh Việt vì c/ứu tôi mà đỡ thay một phát đạn. Cô ấy ngã xuống trong vũng m/áu, nhưng vẫn nắm ch/ặt tay tôi: "Đừng sợ, tôi sẽ không để em ch*t đâu." Cô ấy hôn mê suốt ba tháng trời, tôi túc trực bên giường b/ệnh, đợi cô ấy tỉnh lại. Sau khi xuất viện, chúng tôi kết hôn. Năm thứ ba sau ngày cưới, cô ấy gặp t/ai n/ạn xe hơi trên đường đi công tác. Tôi đi/ên cuồ/ng chạy đến b/ệnh viện, nhưng lại thấy cô ấy đang được một người đàn ông lạ mặt ôm lấy. Người đàn ông đỏ hoe mắt, hôn lên trán cô ấy: "Thanh Việt, cuối cùng em cũng trở về bên anh rồi." Bùi Thanh Việt không hề đẩy anh ta ra, ngược lại còn dịu dàng lau nước mắt cho anh ta. Tôi đỏ mắt bước tới kéo cô ấy: "Thanh Việt, em đang làm gì vậy? Anh mới là chồng của em mà!" Người đàn ông giả vờ sợ hãi rụt người lại: "Thanh Việt, anh ta là ai vậy..." Bùi Thanh Việt hất tay tôi ra, che chắn cho người đàn ông phía sau, lạnh lùng nhìn tôi: "Anh là ai? Tại sao lại mạo nhận là chồng tôi?" Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói với tôi rằng cô ấy đã mất trí nhớ, quên sạch ký ức của gần ba năm qua.