Mẹ thường bảo, bố là kẻ sát nhân ích kỷ. Chỉ vì năm đó không chịu nổi sự phản bội, bố đã tung bằng chứng mẹ ngoại tình lên mạng. Đêm đó, chàng trai kia không chịu nổi b/ạo l/ực mạng đã nhảy lầu t/ự s*t. Để trả th/ù, mẹ vứt chúng tôi vào căn nhà hoang ở ngoại ô. Mẹ dùng giọng điệu bình thản và kiềm chế: "Ở đây mà phản tỉnh cho kỹ, khi nào biết hối lỗi thì mẹ mới đón về." Năm thứ ba bị giam lỏng, b/ệnh dạ dày của bố trở nặng, đ/au đến mức nôn ra từng bãi m/áu tươi trên sàn. Tôi dùng chiếc điện thoại cũ giấu kỹ gọi cho mẹ hơn mười cuộc, cuối cùng mẹ cũng bắt máy. Thế nhưng đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nói đầy tủi thân: "Yến Như, có phải anh ấy biết em còn sống nên lại đến làm lo/ạn không? Hay là em dọn đi đi..." Toàn thân tôi lạnh buốt. Là Lâm Du Minh, anh ta vẫn đang sống rất tốt! Tôi khóc lóc c/ầu x/in mẹ gọi xe cấp c/ứu, nhưng mẹ lại đáp bằng giọng thiếu kiên nhẫn: "Năm đó bố con ép A Minh bị trầm cảm nặng, giờ lại giả b/ệnh để tranh giành sự quan tâm à? Bảo ông ta, kẻ làm á/c không có tư cách ra điều kiện, tự mình chịu đựng đi."