Chồng tôi mắc chứng c/âm nín. Tôi thích ghé sát tai anh ấy thì thầm những lời trêu chọc á/c ý. Nhìn dáng vẻ anh ấy không thể phản bác, buộc phải lẳng lặng hầu hạ tôi, tôi thấy rất hả hê. Cho đến khi những dòng bình luận đột nhiên lướt qua trước mắt. 【Nữ phụ đ/ộc á/c này thật đáng gh/ét!!! Hèn gì vừa gặp nữ chính là nam chính đã không chút do dự ly hôn với cô ta ngay.】 【Buồn cười thật, nữ phụ cố gắng mấy năm trời cũng vô ích, nam chính gặp nữ chính đúng một ngày là khỏi b/ệnh. Mọi người biết đấy, b/ệnh tâm lý phải do người định mệnh chữa mới được.】 【Mồm miệng đầy lời lẽ bẩn thỉu, yên tâm đi, nữ phụ ly hôn không lâu sau liền bị hủy dung trong một vụ hỏa hoạn, đúng là quả báo nhãn tiền.】 Tôi hoảng hốt, cố tình giữ khoảng cách với anh. Nào ngờ lại bắt gặp chồng tôi đang chậm rãi cất lời với căn phòng trống không: “Là các người tước đoạt tư cách hầu hạ vợ tôi sao?” “Điều đó thật tà/n nh/ẫn.” “Các người có biết, vợ mà không được quản... thì chẳng khác nào chó hoang không?”