Ngày ta nhận lại thân sinh phụ mẫu, kẻ giả mạo đã là sủng phi được muôn người ngưỡng m/ộ. Kẻ kẻ đều nói Hoàng thượng sủng ái nàng ta vô ngần, mẫu thân khuyên ta chớ nên tranh giành. Họ đâu hay, ba ngàn sủng ái ta từng đ/ộc chiếm, vầng trăng treo cao ta cũng từng hái xuống. Một trận đại hỏa th/iêu rụi dung nhan, cũng khiến tâm ta nguội lạnh. Quân vương chẳng chịu nhận ta, thậm chí đẩy ta về phía Ninh nhị công tử. Người đâu hay, chính tay người đã dâng người mình yêu nhất cho kẻ khác. Cho đến khi hài nhi vừa nhìn đã nhận ra ta, người vẫn còn miệt mài tìm ki/ếm kẻ thế thân. Một bình rư/ợu tưới tỉnh cơn mộng mị của người, ta chọn quay về bên người thực sự thấu hiểu tâm can ta.