Ta chính là Quý phi do Tống Tuân đích thân sắc phong. Ngày nhập cung, gia môn tìm lại được vị trưởng tỷ đã thất lạc nhiều năm. Nàng thấy ta gấm vóc lụa là, lòng đầy ngưỡng m/ộ mà rằng: “Ta gả cho kẻ đoản mệnh. Muội muội, số mệnh của muội tốt hơn ta, được nhập cung hầu hạ Thiên tử.” Phụ mẫu lòng đầy áy náy, ép ta nhường lại ngôi vị Quý phi cho nàng. Kiếp trước, ta không chịu nhường. Nhưng sau đó tại yến tiệc trong cung, Tống Tuân vừa thấy trưởng tỷ đã ngẩn ngơ h/ồn vía. Hóa ra bọn họ từng là phu thê. Khi ấy, trưởng tỷ đã tái giá, hai người lại một lần nữa bỏ lỡ nhau. Ta trở thành kẻ tội đồ chia rẽ uyên ương. Trở lại ngày trưởng tỷ hồi gia, ta chủ động cất lời: “Trưởng tỷ cũng là đích nữ phủ họ Khương, thánh chỉ này, nàng cũng có thể tiếp nhận.”