Vị thiếu gia kinh thành sa cơ lỡ vận bị ép gả cho ta. Sau ngày thành thân, người luôn ủ rũ buồn phiền, còn ta thì trăm bề chiều chuộng. Người cảnh cáo ta: "Sớm muộn gì ta cũng sẽ rời đi, đừng có mơ tưởng hão huyền rằng ta sẽ đáp lại thứ tình cảm của kẻ nhà quê thô kệch như ngươi!" Ta thành thật đáp: "Ta chỉ muốn giúp người thôi." Thiếu gia kh/inh khỉnh: "Lời nói dối trá, miệng lưỡi cứng nhắc!" Ta thở dài, chẳng buồn tranh cãi nữa, quay đầu bước ra cửa. —— Đã đến lúc phải đi giúp gã góa phu xinh đẹp đầu làng vấn tóc rồi.