Tôi là NPC người yêu được thiết lập sẵn của đại Boss trong trò chơi kinh dị. Cả máy chủ đều biết điều đó. Tôi nhát gan, cấp bậc lại thấp, đến cả việc dọa người chơi tôi cũng không làm nổi. Mỗi khi có người mới bước vào phó bản, tôi đều trốn trong tủ quần áo mà r/un r/ẩy. Còn Tạ Vọng là Boss cấp vực sâu, sự tồn tại nguy hiểm nhất trong toàn bộ "Vô Tận Hồi Lang". Chỉ cần một ý niệm của anh ấy cũng đủ để thiết lập lại toàn bộ phó bản. Thế nên, chẳng ai biết tại sao anh ấy lại để mắt đến một NPC phế vật như tôi. Mãi về sau tôi mới hiểu ra, hóa ra không phải là để mắt đến, mà chỉ là thói quen.