Thẩm Nhược Liễu cùng Cố Tư Diễm vốn là thanh mai trúc mã, song vì một biến cố mà bị người đưa vào Đông Cung. Nàng ngỡ rằng ba tháng sau có thể hồi hương, nào ngờ sự sủng ái của Thái tử, những tranh đoạt chốn thâm cung, cùng quyết định của Cố Tư Diễm đã khiến mọi sự lệch khỏi quỹ đạo. Đến khi mang cốt nhục trong mình, nàng quyết chí trốn chạy khỏi lồng giam ấy, dùng một trận hỏa hoạn để giả ch*t, rồi mai danh ẩn tích chốn thôn quê. Năm năm sau, Cố Tư Diễm tìm đến nơi thủy mặc nàng cư ngụ, lại chẳng thể nhận ra hài tử có dung mạo tựa cố nhân. Một đoạn nghiệt duyên dây dưa, cuối cùng cũng trở về với tĩnh lặng.