Giới thiệu: Đêm trước ngày cưới với Lục Gia Chuẩn, đại sư xem bói phán rằng: "Gương hoa trăng nước, đ/au đớn mất người thương". Tôi tận mắt chứng kiến anh ta ôm ấp ánh trăng sáng Lâm Tuế Tuế, mới biết mình chỉ là công cụ liên hôn. Anh ta vì cô ta mà nhục mạ tôi, đẩy tôi đến sảy th/ai, thậm chí còn nhận nhầm tôi là kẻ á/c mà ra lệnh tr/a t/ấn. Tôi quyết tâm rời đi, gả cho Thẩm Luật Xuyên, người đã đợi chờ tôi suốt tám năm. Khi anh ta cuối cùng cũng nhận ra người mình yêu chính là tôi, thì mọi thứ đã sớm mất sạch.