Đã là năm thứ 4 tôi chăm sóc mẹ. Bà nói: 'Con thật biết diễn kịch. Ngày nào cũng chỉ lau mặt cho mẹ rồi chụp ảnh gửi vào nhóm, để người ngoài tưởng con là đứa con gái hiếu thảo. Điểm này, con thực sự không bằng em gái con, nó chẳng bao giờ phải diễn trò trước mặt người khác.' Tôi khựng lại. Nhìn đống ga trải giường bẩn chất đống dưới sàn, nhìn bóng hình g/ầy gò, hốc hác của chính mình trong gương. 4 năm từ bỏ công việc, chia tay người yêu, v/ay mượn khắp nơi, trầm cảm và mất ngủ, tất cả đều trở thành một trò cười lố bịch. Muốn tôi diễn kịch sao? Vậy thì tôi không diễn nữa, được chứ?