Ngày thành hôn, Phó Tùng Dã vì bất mãn với sự sắp đặt của song thân, khăn voan còn chưa kịp vén đã vội vã lên đường ra biên ải. Ba năm sau, chàng trở về nhà, bên cạnh lại có thêm một vị phu nhân. Nghe đồn nàng ta có dung mạo tựa như ánh trăng sáng trong lòng tướng quân. Chẳng thể chạm tới vầng trăng, thì soi bóng ánh sáng thanh khiết ấy cũng là điều an ủi. Phó Tùng Dã cách bức bình phong đưa cho ta tờ hưu thư: 'Nàng ấy đã theo ta ba năm rồi. Ta không thể không cho nàng một danh phận.' Ta lặng lẽ nhận lấy hưu thư, chẳng hề phân bua. Chỉ là sau này nghe kể, Phó Tùng Dã thường ngẩn ngơ nhìn bức họa cũ của ta mà xuất thần, đến nỗi vị phu nhân mà chàng sủng ái nhất ngã xuống đất cũng chẳng hề hay biết.