Thiếp thân dâng trà cho mẹ chồng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ lạ. 【Mẹ chồng chuyên trị hạng nữ phụ õng ẹo như ả, ngươi bưng chén trà nóng kia, chỉ chờ bị bỏng phồng rộp mà thôi】 【Chẳng sai, nữ phụ dựa vào việc khóc lóc làm bộ mới gả được cho nam chủ, mẹ chồng vốn chẳng coi trọng ả, nữ chủ vừa xuất hiện là ả bị hưu ngay】 Thấy vậy, tay thiếp run lên, nước trà nóng hổi lập tức làm cổ tay đỏ ửng. Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng: "Nếu không nhẫn nhịn được thì sớm rời đi, năm xưa ta cũng từng trải qua như thế!" Nghe vậy, đôi mắt thiếp không kìm được mà đỏ hoe. Đoạn, thiếp quỳ xuống bên cạnh mẹ chồng, nắm lấy tay người, gạt lệ mà thút thít rằng: "Hu hu, thưa mẹ, năm xưa chắc hẳn mẹ đ/au đớn lắm phải không ạ?" "Nếu bỏng một chút này có thể khiến A Ngô thấu hiểu nỗi khổ của mẹ năm nào, thì A Ngô chẳng thấy đ/au chút nào cả."