Thẩm Vân Anh vốn là nữ tướng quân lập nhiều chiến công hiển hách, vì tình mà gả cho thần y Tạ Tầm, từ quan lui về quản việc nội trướng. Thế nhưng, Tạ Tầm lại hết mực thiên vị nghĩa muội Lâm Bình Nhi: mùa đông giá rét cư/ớp đi than bạc của nàng, khi săn b/ắn mùa thu lại đẩy nàng ra đỡ tên, ngay cả th/uốc giảm đ/au cũng chẳng chịu ban phát. Sau bao lần lòng nguội lạnh, nàng dâng sớ xin hòa ly, trở lại biên cương thống lĩnh ba quân. Tạ Tầm cuối cùng thấu tỏ chân tướng, đ/au đớn hối h/ận khôn nguôi, nhưng vì nghiên c/ứu th/uốc giải dị/ch bệ/nh mà thân thử đ/ộc dược rồi bỏ mình. Một đoạn cổ ngôn ngược tâm, viết trọn vẹn những thiên vị, thương đ/au và sự tự c/ứu rỗi chính mình.