Kiếp trước, tôi hiến thận c/ứu thanh mai trúc mã, đổi lại chỉ là một câu: 'Quả thận của cậu khiến tôi buồn nôn'. Trọng sinh trở lại, khi anh ta lại vì ánh trăng sáng của mình mà hành động bốc đồng, tôi lạnh lùng đứng nhìn, từ chối hiến thận. Đến khi anh ta cuối cùng cũng nhìn thấu sự thật, viết thư cảm ơn tôi, thì tôi đã thi đỗ thạc sĩ tại Đại học Waseda, mang theo hai quả thận lành lặn, bước về phía tương lai của chính mình. Đây là câu chuyện hiện đại về sự tỉnh táo, trưởng thành và hành trình tự c/ứu rỗi bản thân sau khi trọng sinh.