Thứ muội mạo danh ta, thư từ qua lại với một thư sinh suốt nhiều năm. Nào ngờ, thư sinh đó lại chính là Thế tử Hoài Nam Vương. Ngày Thế tử đến tận cửa cầu hôn, sính lễ kéo dài mười mấy dặm, chấn động cả kinh thành. Ta gả đi trong sự ngưỡng m/ộ của bao người. Sau khi kết hôn, vợ chồng lại càng mặn nồng thắm thiết, hòa hợp như cá với nước. Cho đến khi thứ muội hòa ly trở về nhà, mang theo một trăm lẻ tám bức thư, tự th/iêu trong khuê phòng. "Chàng Thôi, chàng phụ ta! Chàng làm lỡ dở đời ta!" Từng chữ đều rỉ m/áu. Từ đó, đôi uyên ương thành đôi oán ngẫu. Suốt cả cuộc đời, Thôi Liên chẳng hề liếc nhìn ta lấy một lần. Trọng sinh trở về ngày Thôi Liên đến cầu hôn, chàng đang đẩy người mai mối ra, thân hình cao lớn thẳng tắp, đích thân hành lễ: "Tại hạ là đích trưởng tử của Hoài Nam Vương, Thôi Liên, xin được cưới đích nữ nhà họ Cơ." Ta đóng cửa không gặp: "Tiểu nữ và Thế tử chưa từng gặp mặt. Thế tử, ngài nhận nhầm người rồi chăng?"