Tôi là con gái đ/ộc nhất của gia tộc giàu nhất nước họ Cố, đáng lẽ phải được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Thế nhưng, tôi lại bị phát hiện là con giả. Với khởi đầu kiểu này, hoặc là bị đuổi ra khỏi nhà, hoặc là bị thiên kim thật vả mặt. Thế mà nhà họ Cố đã lật tung cả nước, treo thưởng một tỷ nhưng vẫn không tìm thấy thiên kim thật. Dần dà, tôi cũng quên khuấy chuyện đó đi. Cho đến một đêm khuya nọ, bên tai tôi bỗng vang lên một giọng nói đầy thành kính và tuyệt vọng: "Lạy các vị thần tiên trên cao, phận nữ nhi này mệnh khổ, nhà đã đ/ứt bữa ba ngày, cha thì b/ệnh mất, mẹ thì khóc đến m/ù cả mắt...", "C/ầu x/in các ngài rủ lòng thương, ban cho một trận mưa, rơi xuống miếng gì đó để ăn, dù chỉ là một cái bánh ngô cũng được!", "Nếu ai có thể c/ứu cả nhà con, con là Cố Miểu xin lập bài vị trường sinh cho người đó!". Tôi hoảng hốt tột độ, chẳng phải Cố Miểu là thiên kim thật của nhà họ Cố sao? Sao cô ấy lại chạy đến thời cổ đại rồi? Lại còn sắp ch*t đói nữa chứ? Tôi cúi đầu nhìn chiếc bánh kem nhỏ bên cạnh, nuốt nước miếng cái ực. Chuyện ban cho cái bánh ngô này, hình như tôi làm được?