Đêm tiệc đính ước, Hoắc Cận Xuyên ném chiếc hộp gỗ của ta vào chậu than. Đó chính là Sinh Tử Bộ định mệnh của ta. Ta lao tới muốn đoạt lại, lưỡi lửa trong chớp mắt đã th/iêu ch/áy lòng bàn tay, da th!t ch/áy đen. "Hoắc Cận Xuyên! Ngươi đi/ên rồi! Đó là mạng của ta!" Hắn vội vàng che chở khuê mật Triệu Niệm ra sau lưng, ánh mắt nhìn ta đầy chán gh/ét. "Niệm Nhi gần đây thường gặp á/c mộng, đại sư nói đ/ốt đi cái hộp rá/ch nát này của ngươi là có thể trừ tà." "Chỉ là một khúc gỗ mục, ngươi cần gì phải giống như hạng đàn bà đanh đ/á mà gào thét như thế?" Triệu Niệm nép vào lòng hắn, giọng điệu nũng nịu: "Cận Xuyên ca, có phải tỷ tỷ không muốn ta được bình an hay không?" Ánh mắt Hoắc Cận Xuyên lạnh lẽo, trở tay giáng cho ta một cái t/át. "Bên cạnh ta bao nhiêu năm, ngươi còn chẳng bằng một sợi tóc của Niệm Nhi." "Cút ra ngoài, đừng làm bẩn mắt Niệm Nhi." Ta nhìn Sinh Tử Bộ hóa thành tro bụi, thân x/ác phàm trần ngàn năm bắt đầu nứt vỡ từng tấc. Ta lau đi vệt m/áu âm tà nơi khóe miệng, bình thản tháo chiếc nhẫn đính ước xuống. "Như ý ngươi muốn, đường hoàng tuyền xa xôi, mong ngươi chớ có hối h/ận."