Khi hỏa hoạn xảy ra, xà nhà đổ sập xuống, tôi và cô tiểu thư giả cùng bị mắc kẹt. Anh trai lao vào, không chút do dự bế lấy cô ta, người vốn chỉ bị sặc khói. Tôi cố nén cơn đ/au thấu xươ/ng, túm lấy gấu quần anh: "Anh ơi, chân em bị đ/è rồi, c/ứu em với." Anh lại thẳng chân đ/á văng tay tôi ra, ánh mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Giao Giao bị hen suyễn, không chịu nổi khói đặc! Mày da dày th!t b/éo, tự tìm cách mà thoát ra, đừng có ở đây giả vờ đáng thương!" Anh bế xốc Tô Giao Giao rồi lao thẳng vào biển lửa mà không hề ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc ấy, nhìn cái chân phải đã bị th/iêu rụi, tôi cuối cùng cũng hiểu ra. Năm năm tình thân v/ay mượn này, đã đến lúc tôi phải trả lại cho họ rồi.