Kiếp trước, một buổi livestream b/án đậu tằm đạt doanh thu hơn trăm triệu vào kỳ nghỉ hè đã h/ủy ho/ại cuộc đời tôi. Vì công nhân trong xưởng muốn rảnh tay nên đã dùng miệng để bóc vỏ đậu, khiến vấn đề vệ sinh không hề đạt chuẩn. Bạn thân của tôi, Thẩm Duyệt Doanh, vì không chịu nổi áp lực đã t/ự s*t. Bà chủ Khánh cũng phá sản. Trước đó, ngày nào tôi cũng giám sát xưởng để chỉnh đốn lại quy trình. Mọi người đều chê tôi rá/ch việc, gọi tôi là “bà mẹ hay làm quá”. Sau khi đơn hàng bùng n/ổ, có người tiêu dùng ăn phải sản phẩm có vấn đề, quá trình tôi thực hiện chỉnh đốn lại bị quay lén và tung lên mạng. Các từ khóa như “Xưởng sản xuất vô lương tâm!”, “Sinh viên đại học thất đức!” vọt thẳng lên đầu bảng xếp hạng. Tất cả chúng tôi đều bị b/ạo l/ực mạng. Bạn trai tôi, Kỷ Vân Đào, cho rằng chính vì tôi làm quá nên mới lộ sơ hở, hại ch*t bạn thân. Trong một đêm mưa tầm tã, anh ta dùng xẻng nện từng nhát chí mạng vào đầu tôi, rồi kéo x/ác tôi quẳng xuống hồ chứa nước lạnh lẽo. Mở mắt ra lần nữa, dì Khánh, người trồng đậu tằm, lại tìm đến cửa, nhe hàm răng đen xỉn màu do bóc vỏ đậu quanh năm ra cười: “Người trẻ các cháu đầu óc nhanh nhạy, livestream b/án đậu tằm giúp dì đi! Dì chia cho các cháu bốn phần!” Thẩm Duyệt Doanh và Kỷ Vân Đào mắt sáng rực lên.