Hạ nhật mưa tuôn tầm tã, nước sông cuồn cuộn dâng cao. Đại tướng quân vì không muốn hồng thủy nhấn chìm hành cung tránh nóng của người thương, lại tự ý hạ lệnh phá hủy đê điều xả lũ phía đối diện, khiến thôn xóm phía dưới cùng bách tính trong chớp mắt đều bị nước lũ nuốt chửng. Ta lập tức viết huyết thư, cùng vạn dân tán gửi hỏa tốc tám trăm dặm tới Ngự sử đài đàn hặc. Hắn hay tin, liền đem song thân già yếu của ta trói trên thành cao, đối mặt với mưa gió mà trừng mắt nhìn ta: “Mau thu hồi tấu chương! Kẻ thương nhân tiện dân như ngươi, nếu dám làm Ngọc nhi kinh hãi, ta liền đẩy cha mẹ ngươi xuống khỏi thành lâu!” “Vả lại, thứ đệ đang dưỡng b/ệnh ở quê của ngươi vốn là kẻ phế nhân, có thể thay hành cung của Ngọc nhi chắn tai ương chính là phúc phận của hắn! Nếu không phải do hắn chạy không kịp, sao lại bị nước lũ dìm ch*t? Chung quy cũng là do mệnh hắn hèn kém!” Hóa ra, hắn tưởng rằng kẻ bị nước lũ cuốn đi trong thôn xóm kia chính là thứ đệ của ta. Ta lạnh lùng cười nhạt, gạt nước mưa trên mặt: “Thu hồi đàn hặc ư? Ta nào có tư cách thay người ch*t mà quyết định.”