Sau khi bị vu oan gian lận trong báo cáo thực nghiệm sinh vật biển, tôi buộc phải trở về quê nhà ven biển, nhưng lại vô tình nghe được tiếng lòng của đàn cá. Chú cua nhỏ mắc cạn cứ tự luyến giơ đôi càng lên nói mình là chàng trai đẹp nhất con phố này. Bạch tuộc dưới bùn lầy thì ngày ngày than khóc rằng nó sắp bị phơi khô thành món mực khô hảo hạng rồi. Chẳng bao lâu sau, vị giáo sư hướng dẫn cũ dẫn theo hàng trăm nghìn người theo dõi trên mạng đến vùng biển này để livestream khảo cổ dưới nước. Trưởng thôn nhiệt tình, nhất quyết nhét tôi, một hướng dẫn viên bản địa, vào đội lặn. Dưới nước, vị giáo sư nhìn vào ống kính cảm thán: “Đại dương tràn đầy những điều chưa biết, cũng đầy rẫy những tiếc nuối. Cá m/ập Megalodon thời tiền sử đã tuyệt chủng, còn hóa thạch của thương long thì chưa bao giờ xuất hiện.” Khung chat tràn ngập tiếng than thở tiếc nuối. Còn bên tai tôi, một đàn cá mòi đang đi/ên cuồ/ng châm chọc: “Ông già này đang nói nhảm gì thế? Con cá m/ập Megalodon đó rõ ràng đang nằm ổ trong con tàu nát phía trước kìa!” “Còn con thương long kia nữa, suốt ngày chỉ biết ngủ nướng, tranh giành địa bàn!” Tôi dừng động tác, xoay người bơi thẳng về phía con tàu đắm khổng lồ đó. “Này, đừng vội tiếc nuối, hay là chúng ta vào trong đó xem thử?”