Cả nhà tôi bị cuốn vào trò chơi kinh dị vô hạn. Bố mẹ lại thiên vị người anh họ Sở Ngọc Phong, chỉ vì giữa đám người chơi đầy m/áu me, anh ta vẫn giữ được vẻ ngoài chỉn chu, cho rằng anh ta có tính người hơn loại người thô lỗ cam tâm sa đọa vào việc ch/ém gi*t quái vật như tôi. Em gái bị quái dị bám lấy trong phó bản, tôi xách d/ao lên định đi ch/ém gi*t nó. Thế nhưng anh họ lại cản tôi lại, vẻ mặt đầy bi mẫn nói: "Vạn vật đều có linh, Lâm Qua, em làm vậy chỉ khiến nó nổi gi/ận, làm em gái vướng vào sát nghiệt mà thôi." Em gái tin lời q/uỷ quái của anh ta, quay sang oán h/ận tôi lo chuyện bao đồng. Đạo cụ bảo mệnh của anh họ bị người chơi cũ cư/ớp mất, tôi liều mạng bị thương nặng để giành lại cho anh ta. Vậy mà anh ta lại xót xa cho nữ người chơi đã cư/ớp đồ kia, quay đầu đem tặng đạo cụ cho cô ta, còn trách tôi th/ủ đo/ạn quá tà/n nh/ẫn, không biết thương hoa tiếc ngọc. Sau này, trong phó bản nâng cao, tôi bị Boss dồn vào đường cùng, c/ầu x/in anh ta dùng lá bùa cao cấp mà tôi đưa cho để giúp tôi trì hoãn một giây. Anh ta lại gh/ê t/ởm né tránh bàn tay đầy m/áu của tôi, quay lưng nói với bố mẹ: "Lâm Qua quá hoang dã, làm Boss nổi gi/ận rồi, con không thể vì cậu ta mà liên lụy cả nhà được."