Đã là năm thứ mười Tạ Lẫm ở nhờ nhà tôi, anh ấy đã quen với việc tôi và em gái cùng xuất hiện bên cạnh mình. Ba chúng tôi luôn như hình với bóng, thậm chí còn đăng ký cùng một trường đại học. Ngày nhập học, một trận mưa lớn đổ xuống khi chúng tôi đang trên đường đến tòa nhà hành chính. Tạ Lẫm chỉ có một chiếc ô trên tay, anh ấy tự nhiên nghiêng cán ô về phía em gái. Tôi đứng dưới tán ô, nhưng vẫn bị cơn mưa xối xả làm cho lạnh thấu xươ/ng. Tạ Lẫm quay đầu nhìn tôi, giọng điệu vẫn tùy ý như mọi khi: "Thể chất em tốt, dính chút mưa cũng không sao đâu." Em gái nũng nịu nép vào vai anh ấy, than phiền vì nước mưa làm ướt đôi giày mới. Tôi nhìn bản thân ướt sũng từ đầu đến chân, bỗng chốc thấy nhẹ lòng. Nếu dưới tán ô ấy đã không còn chỗ cho tôi, vậy thì tôi cũng chẳng cần đợi mưa tạnh nữa.