Bạn trai tôi, Lục Tri Diễn, là một kẻ cuồ/ng kiểm soát với tư duy luôn đặt đại cục lên hàng đầu. Là thành viên cốt cán của bộ phận nghiên c/ứu và phát triển, sản phẩm mới do tôi sáng chế đã mang về cho công ty 1 tỉ mỗi năm, thế nhưng khoản tiền thưởng 20 triệu đã hứa hẹn lại biến thành một bao lì xì 0,52 tệ trên WeChat. Ngay khi bao lì xì được gửi tới, Lục Tri Diễn từ phòng tổng giám đốc đi thẳng đến chỗ ngồi của tôi: "Vợ yêu à, công ty đang dốc sức mở rộng kênh phân phối ra nước ngoài để chuẩn bị niêm yết, vốn liếng đang thiếu hụt trầm trọng. Anh vì đại cục nên tạm thời giữ lại 20 triệu tiền thưởng của em, 0,52 tệ này là tiền túi của anh bù đắp cho em đấy." Ai cũng tưởng tôi sẽ nổi trận lôi đình, nhưng tôi chỉ đáp lại một cách nhạt nhẽo: "Không sao." "Cảm ơn bà xã đã thấu hiểu, sang năm, đợi sang năm nhất định anh sẽ bù đắp cho em thật tốt!" Sang năm ư? Kể từ khoảnh khắc anh ta lén chuyển 20 triệu tiền thưởng của tôi cho cô thư ký riêng để m/ua biệt thự, chúng tôi đã không còn tương lai nào nữa rồi. Nhìn bóng lưng rời đi đầy thong dong của Lục Tri Diễn, tôi lặng lẽ mở danh bạ điện thoại và gửi đi một tin nhắn: "Tổng giám đốc Cố, anh có cần bằng sáng chế không? Đang giảm giá cực sốc đây!"