Ngày đăng ký nguyện vọng, ta không chọn trường Đại học Hồng Kông như đã ước hẹn cùng Tần Triệu Ngôn. Cũng đoạn tuyệt mà đề lời chia ly với người. "Hoa Đại đã sớm thu nhận ta, từ nay về sau, ta và người chẳng còn là người cùng đường, chớ có liên lạc nữa." Tần Triệu Ngôn gọi tới mười mấy hồi chuông, đều bị ta nhất nhất khước từ. Hè qua đi, người một mình bay đến Hương Thành cầu học. Còn ta ở lại nơi này, sống kiếp đời tăm tối không thấy ánh dương. Tám năm sau, vì một cơ hội phỏng vấn, giữa cơn mưa tầm tã, ta chặn lại xe của vị tân quý khoa học kỹ thuật thành Thâm. "Thứ lỗi, Tần Mặc tiên sinh, ta chỉ làm phiền người năm canh giờ thôi!" Cửa xe hạ xuống. Ta cùng Tần Triệu Ngôn ngồi trong xe, bốn mắt nhìn nhau...