Phu quân mang từ chiến trường về một nữ tử, nói rằng nàng ta là ân nhân c/ứu mạng của chàng. "Nàng ấy có ơn c/ứu mạng ta, lại không nơi nương tựa, ta đã quyết định nạp nàng làm quý thiếp, sau này nàng hãy coi nàng ấy như em gái ruột mà đối đãi." Tôi đang định tranh cãi với chàng thì bỗng nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận. 【Oa, đây chính là đương gia chủ mẫu thời cổ đại sao? Nhìn cũng đoan trang đấy, tiếc là sắp bị Y Y nhà chúng ta giẫm dưới chân rồi!】 【Y Y cố lên! Hạ gục tên Hầu gia cứng nhắc kia, lật đổ chính thất, cô chính là nữ chủ nhân mới của Hầu phủ!】 【Cười ch*t mất, Cố Yến Thanh cái tên thẳng nam này, bỏ ra một trăm lượng bạc thuê mấy diễn viên quần chúng quẹt nhẹ một cái, vậy mà hắn ta tưởng thật là Y Y vì yêu hắn mà không màng tính mạng, người cổ đại đúng là dễ lừa.】 Tôi ngẩn người, Cố Yến Thanh cứ tưởng tôi không vui, lạnh mặt quở trách: "Nàng là chủ mẫu Hầu phủ, phải có lòng bao dung." Tôi mỉm cười: "Phu quân nói gì vậy. Đừng nói là quý thiếp, cho dù để nàng ấy làm bình thê của Hầu phủ này, cũng là chuyện nên làm thôi."