Cha tôi tình nguyện sửa đường dây điện cho khu phố, kết quả lại bị con trai nhà hàng xóm tố cáo. Hai ngày trước, Trần Hạo, với tư cách là nhân viên quản lý địa bàn mới nhậm chức của khu phố, đã báo cáo việc làm của cha tôi lên ủy ban cộng đồng: “Người không có bằng cấp tự ý thay đổi đường dây điện của cư dân, đây là hành vi vi phạm quy định, một khi xảy ra hỏa hoạn thì hậu quả khôn lường.” Ủy ban cộng đồng đã triệu tập cha tôi để nói chuyện, thậm chí còn dán thông báo cảnh báo trên bảng tin. Bà Lý nhà bên cạnh chặn người trong hành lang mà hỏi: “Đường dây điện mà ông Triệu sửa cho nhà tôi liệu có vấn đề gì không nhỉ?” “Ngộ nhỡ một ngày nào đó chập điện, cả tòa nhà chúng ta đều phải chịu họa lây.” Hôm đó cha tôi về nhà, nhét túi dụng cụ xuống gầm giường và không bao giờ đụng vào một sợi dây điện nào nữa. Khi mùa hè đến với những đợt nắng nóng kéo dài bốn mươi độ, khu vực do Trần Hạo quản lý đột ngột mất điện toàn bộ chỉ sau một đêm. Điều hòa lắp cũng như không, đứa con trai bốn tuổi của cậu ta bị nóng đến co gi/ật phải đưa đi b/ệnh viện. Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Hạo đứng dưới lầu nhà tôi, áo sơ mi sau lưng ướt đẫm mồ hôi. “Chú Triệu ơi, trạm điện lực phải chờ đến tuần sau mới đến lượt, chú có kinh nghiệm dày dặn, chú có thể giúp cháu xử lý tạm thời được không ạ?”