Tôi trở về nước sớm hơn dự định. Vừa đẩy cánh cửa biệt thự nhà mình ra, một cái t/át giáng thẳng vào mặt tôi. Cô gái đá/nh tôi đang mặc chiếc váy ngủ lụa tơ tằm của mẹ tôi, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Cút ra ngoài, bên cạnh ông Giang đã có tôi rồi.” “Loại hàng nhái sản xuất hàng loạt như cô mà cũng xứng bước chân vào cửa nhà họ Giang sao?” Tôi xoa bên má đang đ/au rát, nhìn gương mặt có ba phần giống với người mẹ quá cố của mình, rồi bật cười vì gi/ận. Thời đại này, kẻ đi xin ăn cũng dám đến cư/ớp bát cơm của tiểu thư chính chủ sao?