Trở về nhà họ Lâm đã bốn tháng. Tôi sống lặng lẽ như một người vô hình. Cho đến một ngày tỉnh dậy, tôi đột nhiên nhìn thấy thanh m/áu trên đầu mỗi người. Vừa mở mắt ra, đ/ập vào mắt tôi là một khuôn mặt ếch. Tôi gi/ật nảy mình, t/át thẳng một cái, sau đó nghe thấy tiếng gầm thét gi/ận dữ của cậu em trai Lâm Kính Sơ: "Ôn Nhung, chị bị đi/ên à!! Tôi có lòng tốt đến gọi chị ăn cơm mà chị đá/nh tôi là có ý gì?!" Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào con ếch. Lúc này, con ếch đang trừng mắt nhìn tôi, thanh m/áu trên đầu giảm đi một đoạn, trông như thể muốn nhảy bổ vào đá/nh tôi vậy. Tôi dụi dụi mắt. Mở ra lần nữa, vẫn là khuôn mặt ếch đó. Cái miệng đóng mở, dùng giọng của em trai tôi để m/ắng tôi. Tôi nhìn nó ba giây: "... Trên mặt cậu có con muỗi." Con ếch tức đến mức mặt càng xanh hơn: "Mẹ kiếp, chị dùng cái t/át để đ/ập muỗi à??" Tôi không đáp. Bởi vì tầm mắt tôi lướt qua vai nó, nhìn thấy Ninh Nhược Lan đang đứng ở cửa. Mặt xanh nanh vàng. Thanh m/áu trên đầu còn ngắn hơn.