Tôi bẩm sinh đã thiếu một dây th/ần ki/nh, chẳng hiểu nổi mấy lời mỉa mai châm chọc. Bố bảo tôi đi đổ nước rửa chân, tôi hỏi đổ vào đâu, ông bực dọc quát: “Đổ lên đầu tao này!” Thế là tôi làm theo y hệt. Mẹ bảo tôi đi giặt quần áo, tôi hỏi có cần cho nước giặt không, bà cười khẩy: “Cho nước tương vào đấy.” Thế là tôi đổ cả một chai nước tương đầy vào máy giặt. Ai cũng bảo tôi ngốc. Thế mà chính cái đứa ngốc này lại giành giải nhất cuộc thi toàn quốc, trở thành học sinh duy nhất toàn trường được tuyển thẳng. Ngày danh sách tuyển thẳng được công bố, Lâm Uy - đại ca của trường - đã x/é nát đơn đăng ký của tôi ngay trước mặt cả lớp. “Mày là một đứa ngốc đến lời nói ngược còn không hiểu, dựa vào cái gì mà được tuyển thẳng?” “Tối qua tao tận mắt thấy mày bước xuống từ một chiếc xe sang! Ai mà biết mày đã thực hiện giao dịch mờ ám gì với bà già trong xe!” Ngay giây sau đó, ánh mắt cả lớp nhìn tôi đều thay đổi. Lâm Uy ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt: “Tao chỉ thấy bất công thay cho cả lớp thôi! Dựa vào đâu mà chúng ta b/án mạng học hành, cuối cùng lại thua một đứa dựa dẫm vào qu/an h/ệ?”