Hưu thê rồi tái giá, ta ngỡ rước được đóa hoa hiểu lòng người, đuổi đi pho tượng bùn mặt lạnh. Tô thị kiều mị, biết mài mực dâng hương. Thê tử cũ là Thẩm thị thì cứng nhắc nhạt nhẽo, chỉ đáng nhận chút phí nuôi dưỡng mỗi tháng, từ nay không còn vướng bận. Cho đến buổi yến tiệc tại Hầu phủ, thấy trên thắt lưng Tạ tiểu hầu gia đeo chiếc túi thơm cũ quen thuộc. Đó chính là vật nàng tự tay kh//âu tặng ta vào năm thứ hai thành thân. Tạ Hằng nói là vật "cố nhân gửi b/án". Ta tưởng hắn đang che đậy cho Thẩm thị, cười lạnh mỉa mai, nào ngờ bị câu "ngọc đ/á lẫn lộn, cuối cùng cũng có ngày lộ tẩy" của hắn chặn họng, không thốt nên lời.