Tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy, tim đ/ập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk! Xe c/ứu thương đến rất nhanh. Khi anh ấy được khiêng lên cáng, một bàn tay buông thõng xuống, những ngón tay co quắp, trên các đ/ốt ngón tay đầy những vết trầy xước rướm m/áu. Cửa xe đóng lại. Điện thoại vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, màn hình sáng lên, tin nhắn của Khương Nhiên hiện ra: “Anh đến rồi, đang đợi em ở cổng Tây.” 15 Mật khẩu điện thoại của Tưởng Yến Xuyên là ngày sinh của tôi. Tôi lần lượt gọi cho...