Ta là người phụ nữ thành thật nhất cả kinh thành này. Phu quân ôm ấp ngoại thất diễu võ dương oai khắp phố phường, ta lại chu đáo lấy của hồi môn ra giúp ả tẩm bổ thân thể. Các tiểu thư khuê các trong kinh thành đều coi ta là nỗi nhục: "Thật mất hết mặt mũi, vậy mà lại để con của một ả ngoại thất cưỡi lên đầu lên cổ!" Ta chẳng hề tức gi/ận, chỉ biết gật đầu lia lịa. "Biết làm sao được đây? Ta đâu có dám hòa ly."