Hạ Nghiên Chu đã đem chiếc nhẫn gia truyền của nhà họ Hạ, vốn dĩ phải đeo trên tay tôi, tặng cho cô thư ký nhỏ của anh ta. Cô thư ký đứng trên du thuyền của tôi đăng một loạt ảnh, kèm dòng trạng thái: "Tổng giám đốc của tôi". Tôi hỏi Hạ Nghiên Chu có ý gì, anh ta lại mất kiên nhẫn nói: "Chỉ là một chiếc nhẫn thôi, cho thì cho rồi, em làm lo/ạn cái gì?" Tôi cười. Ngay giây sau đó, chiếc máy xúc cán qua chiếc siêu xe giới hạn mà anh ta yêu quý nhất. Có lẽ anh ta đã quên, chiếc xe đó, chiếc du thuyền dưới chân, và cả cái danh xưng "Tổng giám đốc Hạ" mà người ta gọi anh ta bao năm nay, ban đầu đều là từ tay tôi mà ra. Đã không phân biệt được thế nào là giới hạn, vậy thì tôi sẽ thu hồi lại từng món một. Chỉ là khi đơn ly hôn được đặt trước mặt, Hạ Nghiên Chu vốn luôn cao ngạo lại đỏ hoe mắt chặn tôi lại: "Tri Ý, anh đã lấy lại chiếc nhẫn rồi, chúng ta bắt đầu lại đi." Tôi nhìn cô thư ký đang đeo c/òng tay phía sau anh ta, chậm rãi mỉm cười: "Muộn rồi."