Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mới biết thanh mai trúc mã đã đổi nguyện vọng của tôi từ Đại học Bắc Kinh sang Đại học Bắc Đại Hoang. Nhìn ngôi trường lạ hoắc trên tờ giấy báo, đầu óc tôi trống rỗng. Rõ ràng chúng tôi đã giao hẹn, ba người cùng nhau vào Đại học Bắc Kinh, cùng thưởng ngoạn phong cảnh tháp cao hồ rộng. Giờ đây chuyện này là sao? Tưởng mình hài hước lắm chắc? Tôi gi/ận dữ gọi điện thoại, nhưng Hà Yến Thư lại thản nhiên nói: "Niểu Niểu lần này thiếu hai mươi điểm nên không đỗ được Bắc Đại, cậu ấy định ôn thi lại để thực hiện ước mơ." "Cậu ấy vốn thích náo nhiệt, một mình ôn thi lại thì cô đơn lắm." "Dù sao với điểm số năm nay của cậu thì chắc chắn cũng không đỗ được Bắc Đại, khả năng cao là cậu sẽ chọn đại trường nào đó như Chiết Đại để tạm bợ." "Vậy chi bằng tôi đẩy cậu một cái, cùng Niểu Niểu chiến đấu thêm một năm nữa." "Kỳ nghỉ hè và nghỉ đông tôi sẽ kèm cặp cho hai cậu, sang năm tôi đợi các cậu ở Bắc Đại." "Bộ ba chúng ta, thiếu một người cũng không được." Giọng của Diêm Niểu vang lên ở đầu dây bên kia, nghẹn ngào: "Phải đó Hữu Hữu, cậu sẽ không bỏ rơi mình một mình chứ?"