Để chữa trị chứng m/ù màu nặng của tôi, bạn trai tôi - Trình Nghênh Chu - đã dành bốn năm đồng hành cùng tôi thực hiện các bài tập nhận biết màu sắc. Ngày nào anh ấy cũng cầm những tấm thẻ đủ màu sắc, kiên nhẫn dạy tôi phân biệt từng màu một. "Đợi đến ngày em có thể phân biệt được tất cả các màu, anh sẽ đưa em đến Provence ngắm biển hoa oải hương." Tôi không nhớ được màu sắc, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để ghi nhớ từng phép ẩn dụ mà anh dùng để mô tả chúng. Cho đến khi anh dùng máy tính của tôi để trình chiếu trong cuộc họp, tôi tình cờ thấy trang web anh vẫn luôn mở ở chế độ chạy ngầm. Đó là một bài đăng trên diễn đàn kín với tiêu đề: [Nhật ký quan sát cô bạn gái m/ù màu]. Người đăng bài là Trình Nghênh Chu, và trong số những người bình luận có cả chị gái ruột của tôi - Hứa Thi Lạc. Bình luận mới nhất đến từ một tài khoản có tên "Người chăn cừu K": "Hôm qua cậu đưa cô ấy cái áo sơ mi màu xanh lá mà cô ấy bảo là màu xám, buồn cười ch*t mất, bạn gái cậu đúng là chất liệu giải trí di động đấy." Chị gái tôi đáp lại bằng ba biểu tượng che mặt: "Mấy người dừng lại chút đi, lần trước để nó mặc đồ đỏ phối xanh đi dạo trung tâm thương mại, suýt chút nữa là tôi thấy áy náy rồi đấy."