Ngày đám tộc nhân họ Hoắc tới ép phụ thân ta nhận nuôi nam đinh, ta đang ngồi xổm trước cửa từ đường mài đ/ao. Nhị thúc công bảo ta chỉ là một đứa con gái nhặt được, sức lực có lớn đến đâu cũng chẳng thể gánh vác nổi cửa nhà của Trấn Bắc Tướng Quân phủ. Phụ thân nghe xong, đặt ấn gia chủ lên bàn, hỏi bọn họ: "Nha đầu này chín tuổi đã dám đ/è ta xuống đất mà đá/nh. Kẻ nào trong các người cảm thấy mình chịu đò/n giỏi hơn ta, cứ việc bước lên thử xem." Cả phòng lặng ngắt như tờ. Ta thu đ/ao đã mài bén vào vỏ, cũng không bước vào trong. Lời bọn họ nói kỳ thực chẳng sai. Ta đúng là đứa trẻ được nhặt về. Nhưng phụ thân, cũng là do ta nhặt về mà thôi.