Ta thật là nhu nhược. Liễu gia công tử lén lút nhét cho ta một chiếc trâm cài, nói rằng thầm mến ta. Ta chẳng dám cự tuyệt mà nhận lấy. Hôm sau, tiểu tướng quân săn được một con hươu đưa tới phủ, bảo là làm bạn chơi cùng ta. Ta cũng chẳng dám không nhận. Sau đó, tiểu vương gia chỉ vào cửa tiệm làm ăn phát đạt nhất kinh thành, nói muốn tặng cho ta. Ta r/un r/ẩy, sợ hãi không dám thốt lên nửa lời từ chối. Ta ngỡ rằng nhận lễ vật là xong chuyện. Nào ngờ bọn họ thế mà lại cùng nhau mang sính lễ tới tận cửa. Nhìn mười ba phần sính lễ được đưa tới, cả nhà ta tụ họp lại, khó xử ngồi xếp hàng cắn ngón tay, rồi đồng loạt nhìn về phía phụ thân. Phụ thân ta hắng giọng một tiếng, lại nhu nhược nhìn ta: "Con gái à, những kẻ tới cầu hôn này, cha chẳng đắc tội nổi kẻ nào, hay là con gả hết cho bọn họ đi."