Lý Tư Tắc lập được chiến công hiển hách, thế nhưng Hoàng thượng lại ban thưởng ngàn vàng về phía phủ Công chúa. Hắn mừng rỡ khôn cùng, buột miệng tán thưởng: "Tiểu cô cô nuôi được một tên gia nô thật tốt!" Trong bữa tiệc, Lý Tư Tắc nay đã là tướng quân, hai tay nắm ch/ặt, lộ rõ vẻ mặt khó xử. Ta mỉm cười đầy khó hiểu, khẽ lắc đầu: "Hoàng thượng e là nhớ nhầm rồi, kỵ nô của ta từ trước đến nay chỉ có duy nhất một người đứng sau lưng này thôi, hắn chẳng qua là một gã khờ, sao có thể sánh bằng tướng quân được." Lý Tư Tắc bỗng ngẩng phắt đầu lên, trừng trừng nhìn chằm chằm vào gã kỵ nô ít nói đang chỉnh lại vạt váy cho ta. Thuở trước, Lý Tư Tắc cũng từng quỳ ở vị trí đó. Những ngày đêm thời niên thiếu, trong lòng chỉ canh cánh một nỗi niềm, chính là làm sao để thoát thân.