Đúng ngày giỗ mẫu thân, tôi bắt gặp phu quân Chu Hạc Đình nắm tay Tô Oản Oản, con gái ngoài giá thú của phụ thân, dạy nàng ta chạm khắc một chiếc bùa bình an. Năm năm trước, chàng từng hôn lên giữa mày tôi và thề rằng, đời này kiếp này tuyệt đối không để ba chữ "bùa bình an" xuất hiện trong phủ họ Chu. Bởi lẽ năm xưa, mẫu thân tôi chính vì một chiếc bùa bình an do người ngoài gửi đến mà nghĩ quẩn, t/ự v*n mà ch*t. Thế mà giờ đây, chàng lại nói Tô Oản Oản đã chịu quá nhiều khổ cực, chiếc bùa đó là lễ vật tạ lỗi của nàng ta gửi cho tôi, bảo tôi hãy vì mẫu thân đã khuất mà lật sang trang mới. Tôi bẻ đôi chiếc bùa ngay tại chỗ, ném vào lư hương. "Mạng của mẫu thân không thể lật sang trang mới. Nếu chàng thương xót nàng ta, ta sẽ nhường luôn vị trí Chu phu nhân cho nàng ta." Chàng tưởng tôi chỉ đang hờn dỗi, đinh ninh rằng trong vòng ba ngày tôi nhất định sẽ quay về phủ. Nhưng thứ chàng chờ đợi lại chẳng phải là tôi. Mà là kho của hồi môn trống rỗng, bản khế ước tuyệt hôn gửi đến Kinh Triệu phủ, cùng một cuốn sổ cũ đủ sức vùi dập sự nghiệp thủ phụ của chàng. Về sau, Chu Hạc Đình viết hết bức thư này đến bức thư khác c/ầu x/in tôi quay đầu. Chàng không biết rằng, tôi đã sớm m/ua một hiệu sách ven biển cách xa ngàn dặm, bắt đầu một cuộc sống mới.