Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn với bạn trai, cô bạn thân s/ay rư/ợu tranh giành tay lái với anh ta. T/ai n/ạn xảy ra, đ/âm phải một bé gái. Vì tương lai của họ, tôi đã đứng ra nhận tội thay. "Khương Hạ, bọn mình nhất định sẽ cố gắng gom đủ tiền bồi thường, bọn mình mãi mãi n/ợ cậu..." Năm năm sau, tôi cuối cùng cũng ra tù. Họ không đến đón tôi. Trước cửa chỉ có cha của bé gái bị đ/âm năm đó đứng đợi. Ông ta mặt mày dữ tợn, đá/nh tôi m/áu me đầy mặt. "Tiền bồi thường đâu? Con gái tao vì không có tiền chữa trị nên đã uống th/uốc t/ự s*t rồi, trả con gái lại cho tao!" Lúc đó tôi mới biết, Triệu Phỉ và Đường Y Y đã ch*t trong một vụ đắm tàu ngay sau khi tôi vào tù. Lòng tôi đ/au như c/ắt. Thứ duy nhất chống đỡ cho tôi sống tiếp chính là món n/ợ chưa trả xong. Ban ngày tôi mổ th!t lợn, ban đêm chạy xe ôm công nghệ. Cày cuốc đến bạc cả tóc, sống lầm lũi trong mê muội. Chỉ muốn đợi trả xong n/ợ rồi tìm đến cái ch*t, đi tìm họ. Cho đến ngày nọ, sạp th!t nhận được đơn hàng từ khách sạn. Tôi vác nửa con lợn vào bếp sau. Thấy sảnh trước đang tổ chức tiệc đầy tháng. Chữ vàng trên vải đỏ, kỳ lân tống tử, đầy tháng cát tường. Tôi với bộ dạng đầy m/áu lợn, chạm mặt đôi vợ chồng kia.