Tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên trong nhà anh chị dâu. Họ bắt tôi viết giấy n/ợ cho từng đồng từng cắc tôi tiêu. Tôi cũng thấy thế là đúng, dù sao tôi cũng n/ợ họ. Để trả n/ợ, mười lăm tuổi tôi đã phải vào bếp sau rửa bát. Xấp giấy n/ợ trong ngăn kéo dày cộp, khoản nhỏ nhất là một đồng rưỡi tiền ngòi bút. Tối qua, đứa cháu trai lớn tuổi hơn cả tôi lái xe gây t/ai n/ạn ch*t người rồi bỏ trốn. Hôm nay, chị dâu nhét ch/ặt chiếc áo khoác của cháu vào tay tôi: "Mặc vào, đến lúc đó cứ bảo là mày lái." Anh trai tôi nói bằng giọng điệu đương nhiên: "Dù sao nó cũng là cháu mày, hai đứa tuổi tác cũng sêm sêm, giúp nó gánh tội đi, cùng lắm thì ngồi tù vài năm. Bọn tao nuôi mày ăn ở, chút chuyện này mà không giúp được à?" Đêm đó, khi đi ngang qua phòng ngủ chính, tôi lại nghe thấy một sự thật nghẹt thở. "Năm đó nếu không phải vì giữ cái ghế phó xưởng trưởng quốc doanh của ông, sợ bị đuổi việc vì sinh con thứ hai, chỉ có thể để thằng bé vào hộ khẩu của bố ông, thì tôi có đời nào phải gọi con ruột mình là em trai suốt mười tám năm trời không?" Anh trai tôi mất kiên nhẫn ngắt lời: "Được rồi!"