Tại yến tiệc mừng thọ nhạc phụ, ta mỉm cười dâng lên bức họa làm lễ vật. Khi tranh vừa mở ra, phu quân liền xoay người giáng một cái t/át mạnh lên mặt ta. Chàng gầm lên: "Ta chỉ mới đi xa nửa năm, nàng đã phóng đãng đến mức này sao?" Nhạc mẫu lại càng tà/n nh/ẫn, trước mặt bao người x/é nát y phục của ta rồi quát: "Đã thích phô bày đến thế, thì hãy để mọi người cùng chiêm ngưỡng!" M/áu trong người ta đông cứng lại. Bức tranh sơn thủy vốn dĩ chẳng biết từ lúc nào đã biến thành bức họa lõa thể của chính ta! Thanh mai trúc mã của phu quân thở dài: "Chẳng trách lần trước thấy tỷ tỷ cứ lấy chân cọ xát nam nhân bên cạnh dưới gầm bàn... Tỷ tỷ à, biết tỷ cô đơn gối chiếc, nhưng cũng chẳng nên làm ra chuyện nh/ục nh/ã này." Ta không sao biện bạch được, ngay cả đứa con vốn gần gũi nhất cũng trốn sau lưng phu quân, lạnh lùng nhìn ta: "Mẫu thân, người thật là một tiện phụ." Chỉ trong một đêm, danh tiếng d/âm phụ của ta lan truyền khắp chốn, ai nấy đều cười nhạo ta là hạng người lăng loàn. Khi ta trong cơn mê muội đi đón con bãi học, lại vô tình bắt gặp phu quân cùng ả thanh mai kia đang dắt tay đứa trẻ bước ra.