Ngày x/ác định mối qu/an h/ệ yêu đương, tôi muốn cùng Thịnh Vãn Lê điều chế một loại nước hoa đôi dành riêng cho chúng tôi, nhưng cô ấy lại thẳng thừng từ chối: "Khứu giác của tôi rất nh.ạy cả.m, không chịu nổi dù chỉ một chút mùi hương, đừng làm nữa." Kể từ đó, tôi cai tất cả những mùi hương mình yêu thích. Lò xông tinh dầu đặt làm riêng bị tôi cất vào ngăn sâu nhất trong tủ kho. Những túi thơm mùi đàn hương trong tủ quần áo đều bị tôi vứt sạch. Ngay cả thói quen nhỏ là xịt một chút nước hoa nam lên áo sơ mi trước khi ra ngoài cũng bị cô ấy dập tắt hoàn toàn bằng câu nói: "Về nhà đừng có đụng vào người tôi." Bốn năm, tôi dùng bản thân nhạt nhẽo nhất để ở bên cạnh cô ấy. Mãi cho đến ngày chuyển nhà, tôi dọn dẹp tủ trong phòng sách của cô ấy. Tầng dưới cùng khóa một cuốn sổ tay bìa da, trang đầu tiên viết hai chữ: "Tầm Hương" (Tìm hương). Tháng Ba, cô ấy viết ở trang đầu: A Yến nói hoa nhài năm nay nở sớm, tôi đến sân nhà cậu ấy ngồi cả buổi chiều. Tháng Sáu: Mang cho A Yến một bó hoa bách hợp, cậu ấy đặt bên cửa sổ, cả căn phòng đều tràn ngập vị ngọt ngào. Tháng Chín: Hoa quế dưới lầu nhà A Yến rụng đầy đất, cậu ấy thu gom một hũ làm rư/ợu hoa quế, để dành cho tôi một bình.